Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng.
Hôm nay đi đâu? Không biết. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Như người ta đốt vàng mã thôi mà.
Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này.
Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa.
Mấy con hổ cũng thế. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Hắn biết vì hắn đã từng.
Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.
Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.
Thà tát mình còn hơn. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ.
Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.