Bây giờ bác đang trăm mối lo. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.
Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.
Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Không có thời gian để sửa chửa. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.
Rồi bảo cảm ơn ta đi. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.
Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui.
Bố xuống đường đi bộ về trước. Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí.
Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.