Đó là quy tắc của mọi sự trọng tài: giữ thể diện cho người ta. Một người trung bình được vui vẻ trong gia đình còn sướng gấp trăm một vị thiên tài phải sống cảnh cô độc. Ông ta không biết nghĩ làm sao hết.
Không có nụ cười đó, Maurice Chevalier có lẽ còn đóng bàn ghế ở Paris như ông thân và anh em ông. Ta cần phải xử sự như vậy khi nào? Bằng cách nào?. Như vậy là bạn xúi người ta phản kháng lại, chớ không phải giúp người ta đổi ý kiến.
Tôi gởi hầu ông bức thư này với mục đích duy nhất là muốn làm vừa lòng ông hơn trước. Tôi vui vẻ và thẳng thắn nhận ngay như vậy. Lẽ cố nhiên, nụ cười đó phải chân thật, tự đáy lòng phát ra mới quyến rũ, uỷ lại được người, còn thử nụ cười nhích mép nở ngoài môi, như do một bộ máy phát ra, không lừa được ai hết, chỉ làm cho người ta ghét thôi.
Nhờ nó (và cũng nhờ sự thanh liêm, nghiêm chính của ông) mà ông được quốc dân ủng hộ, khi ông đề nghị đặt những chế độ mới, thay thế chế độ cũ; lại được uy tín lớn trong những cuộc hội họp trước công chúng, tuy ông diễn thuyết rất dở, lúng túng, không hùng hồn chút nào. Ông cãi: - Xin lỗi ông, ông lầm. Chữ "tôi" phải đọc nho nhỏ mà chữ "ông" phải đọc lớn tiếng.
Curtis, chủ nhiệm hai tờ tạp chí lớn nhất tại Mỹ "Tin tức chiều thứ bảy" và "Phụ nữ nhật báo", trong bước đầu gặp nhiều khó khăn. - Đừng! Đừng! Không bao giờ tôi bắt buộc ông như vậy. Cho nên đáng lẽ buộc tội anh, tôi định thay đổi thái độ mà khoan hồng với anh và tôi đã thành công rực rỡ.
Hiện tôi còn giữ một bức thư của ông Edward L. Nhưng con cáo già đó cũng đã lầm lỡ; đáng lẽ là phải bắt đầu tự cáo những khuyết điểm của mình và ca tụng Guillaume II đã, thì ông đã lỡ tỏ trước rằng ông chê vua vụng dại không biết giữ gìn lời nói. Kết quả của sự nghiên cứu đó chép trong một cuốn nhan đề là "Nguyên do của bất hòa trong gia đình" do ông G.
Các bạn đọc tới đây đã nhiều rồi. Năm phút trước, chắc là tôi đã la lên: "Ông giữ lấy bộ đồ quý hóa đó của ông". Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi đó dạo chơi.
Một lần được ông tiếp, tôi hỏi ông bí quyết của sự thành công đó. Các em đã cho tôi một bài học mà tôi sẽ ghi nhớ suốt đời. Trong những trường hợp thuận tiện nhất, cũng đã khó mà sửa được ý kiến của người khác.
Bạn hãy tự nhắc luôn luôn rằng: "Hạnh phúc của ta, sự thành công của ta, danh vọng tiền của của ta phần lớn đều do sự khôn khéo trong khi giao thiệp với người mà có". Bà oán cả hai tai ông, vừa rộng vừa vểnh ra như tai voi. Không, ông nói: "Thầy có thể nghiên cứu việc này được.
Đó là một quan niệm mới về về nhân sinh, một triết lý mới. Tôi khiêu vũ theo một lối cổ từ hai chục năm về trước. Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được.