Thật ra, những người sở hữu được nhiều vàng và trở nên giàu có là những người hiểu rõ năm quy luật của vàng và biết tuân thủ theo chúng để làm giàu. Cuối cùng, cuộc thương lượng cũng kết thúc. Ông có đồng ý với tôi như vậy không?
Cuộc sống như thế không thể gọi là thoải mái và hạnh phúc được. Những thành quách đền đài đã biến mất, chỉ còn lại những phế tích đổ nát và vắng lặng. Hadan Gula ngồi thẳng người trên lưng con lạc đà và xúc động đáp lại:
Cuối buổi tiệc, vợ chồng ông Arkad ngồi trên hai chiếc ghế lớn đặt trang trọng ở giữa đại sảnh phòng khách. - Tôi ấy à? Tôi đang làm công trong một hiệu khắc chữ. Cuộc giao dịch buôn bán của tôi xem như chấm dứt.
- Tôi nghe một người từ Urfa trở về kể rằng, ở nơi đó có một người đàn ông giàu có đang sở hữu một phiến đá trong suốt đến nỗi mọi người có thể nhìn xuyên qua nó và thấy mọi vật ở phía bên kia. Đến khi nhà vua ra lệnh đúc cổng, chúng ta sẽ mang bán số đồng ấy. Arkad nói đến đây, bỗng có một học viên mặc chiếc áo choàng màu đỏ khá đẹp đứng dậy và xin phép nói:
Thời gian đầu, những khoản nợ còn ít và nhỏ nên tôi vẫn còn chi trả được. Chúng ta phải làm gì bây giờ? Tại sao chúng ta không thể chia sẻ sự may mắn, sự giàu có với những người đang sở hữu nhiều vàng bạc nhỉ? Cái này là của Nebatur, người buôn lạc đà ở Babylon.
Đến khi người con trai được năm mươi tuổi, người nông dân ấy qua đời thì số tiền cho vay đã lên đến một trăm sáu mươi bảy đồng. Và mặc dù phải trả những khoản tiền thuê nhà khá cao, nhưng ngôi nhà mà họ sinh sống không được rộng rãi và sạch sẽ. - Người buôn trứng đáp.
Vì thế, cháu đã đủ khả năng để nhận một trách nhiệm nào đó. - Tôi nghĩ chắc chắn là Arkad có bí quyết ấy. - Anh đang có một điều kiện tốt để làm giàu đấy.
- Không! – Anh ấy không thể làm được những điều đó đâu. Những nghĩa địa của loài voi cổ đại cùng với những đoàn lữ hành dài dằng dặc của các thương gia thành Babylon cũng chỉ còn là huyền thoại. Nhưng tại sao mỗi lần đối diện với dịp may, chúng ta thường do dự và thối lui, chứ không nghĩ rằng đây là dịp tốt cần phải nắm lấy.
- Trước kia, cháu đã không nhận thức đúng về con người của ông cháu. Nhưng sự thật như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi, khi ông chủ mới dẫn tôi đến trình diện với bốn bà vợ của ông ta, và bảo rằng họ có thể sai khiến tôi như một tên nô lệ mạt hạng. - Anh có một mong ước rất tốt đẹp khiến tôi rất thán phục.
Ngồi trên bức tường thấp bao quanh ngôi nhà của mình, Bansir đưa mắt buồn bã nhìn ngôi nhà và cái xưởng làm việc trống rỗng của mình, trong đó chỉ còn chỏng chơ mấy thanh gỗ và một chiếc xe ngựa đang đóng dang dở. Anh có thể hoàn toàn yên tâm về lời hứa của tôi! Không biết đứa nô lệ này có thể dắt được lạc đà không?