Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.
Và vì thế, nó mạnh hơn. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài.
Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Tôi bảo: Chào chú. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận.
Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình.
Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.
- Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Bằng không, mọi người nói đúng đấy.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Mọi người bảo bạn hiền lành. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.