Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Bạn lại cười một mình. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.
Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn.
Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Tôi đã đến đó và đã trở về. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Không ngủ cũng phải nằm. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.
Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Hồn nhiên đến đáng sợ. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Cái thùng rác lở loét hơn. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.