Cũng có hôm ngủ khá say. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.
Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp.
Miệng họ mặc kín mít áo quần. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Cũng có cớ để thôi viết.
Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Và có một cái đầu luẩn quẩn. Sáng được bác cho ngủ bù. Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được.
Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.