Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Ông Diểu tức giận giương súng.
Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.
Tôi vẫn không nói lời nào… Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi.
Tôi làm trong năm phút. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.
Làm ơn nhanh nhanh cho. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt.
Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Có lẽ mình nên im lặng. Nhà văn nhìn vào mắt nàng.
Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.
Trinh sát phán đoán: Người quen. Lúc đó, tôi trống rỗng. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán.
Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Hạn chế ra ngoài nữa.