Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên.
Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?
Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Bác không rõ cháu đi đâu. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.
Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Tuổi phát dục đâm không bình thường…
Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu.
Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Thoát khỏi trước khi họ chết. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.
Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Ta không phải là tên sát nhân. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.
Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách.