Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.
Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.
Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Cần quái gì sự thật và lí do. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Giọng trầm thường xuất hiện.
Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?
Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.
Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Thoát khỏi trước khi họ chết. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Ông cụ rất phấn chấn.