Bà ta vinh hãnh tuyên bố rằng trứng lời hơn là bơ, sữa. Tiền mướn nhà tuy chẳng là bao, nhưng đối với chàng còn nặng quá; chàng không trả nổi. Ông hỏi lại tôi: "Vậy theo ông, bí quyết đó ở đâu?" Tôi đáp: "Người ta nói rằng ông có thể gọi tên được mười ngàn người".
Bạn nhận kỹ, từ đâu tới đó, chưa có nửa lời về mục đích của cuộc thăm viếng. Tôi nói rằng trước ra sao không biết, chứ bây giờ tóc thầy còn đẹp lắm. Chưa bao giờ người ta nghe ông khen những người giúp việc ông như vậy.
Chúng tôi khuyên nên bỏ ý muốn làm cho khách hàng tin theo mình. Tóm lại, gọi là lý luận, chứ kỳ thực chúng ta chỉ tưởng tượng ra những lý lẽ để giúp ta cố giữ những thành kiến cũ của ta thôi. - Được! Để tôi cho cháu một con.
Nhà sứ giả chỉ việc chú ý nghe và kết quả là ông tướng quạu đó thành ra thuần hậu, chịu trả hết số tiền đã thiếu công ty và chịu rút đơn không kiện công ty nữa. Nếu các bạn muốn người ta trốn bạn, chế giễu lén bạn hay khinh ghét bạn thì bạn làm như vầy: đừng bao giờ nghe người khác nói hết; bạn cứ nói hoài về bạn thôi. Xa vọng mà giữ được trong những giới hạn cho vừa phải thì tốt nhiều hơn là hại.
Tuần sau, tôi đãi khách bữa trưa. Ông Tòa Hoffman ở tòa án Cincinnati, đã nghiên cứu cả ngàn thảm kịch trong gia đình cách đây vài năm có tuyên bố: "Mười vụ ly dị thì có tới chín do thiếu sự hòa hợp trong lúc ái ân". Người ta bán cả ở đầu đường.
Tôi biết bạn nghĩ gì khi đọc đầu đề chương này. Cùng lắm thì có thể quên được hai năm trên, còn hai ngày tháng dưới thì không bao giờ, không bao giờ được quên. Đã học thì phải hành.
Bạn không phải là một Coolidge, một Mc. Ông giao việc cho tôi đã nhiều lần; tôi không làm vừa lòng ông được thì là lỗi của tôi. Dù bà có lầm lỗi gì đi nữa, ông cũng không bao giờ chỉ trích bà, không bao giờ trách bà nửa lời, và nếu ai cả gan chế giễu bà thì ông chồm lên để bênh vực bà một cách chân thành dữ tợn.
Tôi biết rằng nếu tôi nói được như thường thì tôi đã mất mối hàng đó, vì tôi có một quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng. Nếu ngồi lâu quá năm phút thì đừng có hy vọng gì thành công hết. Tuần đó, tôi bận việc lắm, nhưng tôi xin kiếu không dự một bữa tiệc nào để làm vui lòng nhà kỹ nghệ.
Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc. Trong vài phút, ông ta vui vẻ kể về cha mẹ và tổ tiên ông. Gió khoe gió mạnh, mặt trời khoe mặt trời mạnh.
Thiệt chưa từng thấy ông ta dễ dãi với công ty như vậy bao giờ. Mà bạn cũng phải làm như vậy mới chiếm được sự chú ý của mọi người. Nếu lúc đó không vừa lòng thì sẽ mang lại đổi.