Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.
Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Rồi lại êm êm lan ra.
Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Có phải tôi nói đâu. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.
Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình.