Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi.
Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm.
Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.
Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Em sẽ thôi là một sinh linh. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.
Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết.
Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.
Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng.