Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Đầu và da mặt bạn mát lạnh.
Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.
Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao.
Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Làm gì có lí do gì mà khóc.
Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Định kiến tàn sát sự phong phú. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.
Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.
Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.