“Đúng là phải có một đích đến để chuyến đi hướng về đó, nhưng vấn đề là ở chỗ chuyến đi này không có điểm dừng. Phần còn lại của câu chuyện đã thuộc về lịch sử Một lần nữa, vị tu sĩ lại nói : “thế à?”, rồi giao lại đứa bé cho người mẹ trẻ.
Chúng tôi trở thành đề tài bàn tán của cả nước. “… người nào gieo nhân gì thì sẽ gặt quả ấy”_ KINH THÁNH GALATIANS Có bao giờ bạn tự hỏi làm thế nào mà người Nhật có thể đứng lên từ cảnh đổ nát của chiến tranh thế giời thứ 2 để trở thành cường quốc kinh tế hùng mạnh như ngày nay?Tôi vẫn còn nhớ,thời tôi còn trẻ,nhiều người rất nghi ngờ các sản phẩm của Nhật.
Nếu ngắm nhìn bầu trời ban đêm,ta sẽ nhận ra rằng trời càng tối,các vì sao càng sáng!Tịa sao ban ngày ta không thể thấy sao trời?Không phải các vì sao không có ở đó mà vì có quá nhiều ánh nắng!Ta cần bóng tối để làm các vì sao nổi bật! Nhắc đến sao,nếu các bạn chịu khó nghiên cứu cuộc sống của tất cả cả các ngôi sao điện ảnh Hollywood,tôi có thể khẳng định với bạn rằng họ đã tứng chịu đựng rất nhiều lần "mài giũa" mới được như ngày nay! Vài năm sau đó, tôi đã tìm ra “kỹ thuật giải đề thi”! Suốt thời gian đó, tôi quan niệm rằng đến trường là để tích lũy kiến thức chứ không phải là để học cách trả lời câu hỏi cho đúng. "Một viên kim cuơng chỉ là một viên than đá được kết tinh dưới các áp lực"
Cô cho ông xem những tấm ảnh của con mình và kể cho ông nghe công việc hiện tại ở cửa hàng bách hóa rồi nói: “Có một điều vẫn luôn làm tôi day dứt. Thời thơ ấu của ông đầy ắp niềm vui và hạnh phúc. Học vấn cũng không; thế giới đầy rẫy những kẻ có học vấn mà bị bỏ rơi; chỉ có sự bền bỉ và quyết tâm mới mang lại nhiều kết quả.
Nếu ở hiện tại bạn đã 40 hay hơn 40 tuổi, hãy cảm ơn thượng đế vì điều đó và đừng quên, dù chỉ là một khắc, rằng bạn đang bước vào giai đoạn của những thành tuuwj quan trọng vĩ đại nhất của mình. HENRY SY sinh ở Amoy, Trung Quốc, vào năm 1924. Cuộc sống dường như trở nên vô nghĩa và tôi muốn tự sát cho rồi.
Mahathir Mohamad ,Thủ tướng Malaysia ,người đã từng bị sa thải một lần khỏi đảng cầm quyền và đã từng bị thất cử năm 1969. Hàng xóm lần này lại đến chúc mừng ông. Có lẽ lời phát biểu dưới đây có thể chứng minh them quan điểm của tôi:
Khi thấy một số bạn cùng “phe” sang tỉnh khác học lớp bổ túc văn hóa, tôi cũng bắt chước đi theo. Cha mẹ tôi cũng không biết nốt. Một lần nọ,khi đang điều khiển 1 buổi meeting ,người ta chuyển một mẩu tin nhắn báo rằng vợ ông đã qua đời .
Sau cùng, một ngày nọ, một công ty bảo vệ hầu như đã phá sẳn được bán cho bà. Nhờ một mẩu thông báo mà ông bà bà mới biết được cháu mình còn sống và đến bệnh viện nhận bà. Đó chính là điều khiến cuộc sống này trở nên thú vị hơn, biến ta thành ông chủ năm giữ số phận của chính mình.
Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất vại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không cò sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”! "Tôi có thể làm được điều đó không !-sự do dự trước thất bại " Ở trường, sinh viên bị gây áp lực phải đạt điểm cao để có thể kiếm được việc làm.
Sau hàng ngàn lần bị thất bại, Edison vẫn luôn giữ hình ảnh về bóng đèn cháy sáng trong tam trí. Gương mặt anh hầu như bị băng keo phủ kín và chỉ còn đôi mắt chưa bị băng lại. Thiên tài cũng không; thiên tài mà không gặp thời vận cũng rất phổ biến.