Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Nhưng mệt mỏi thì sao.
Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục. Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính.
Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.
Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Còn phải dậy đi học sớm. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.
Và lại thấy quyển sách bị xé. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết.
Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Những hình ảnh đã nguội.