Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Cái cuối có phần họ nói đúng. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Hầu hết là những người sống có trước có sau.
Với họ, viết không có tị ti nào là học. Mệt và không thích thú. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.
Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Anh họ và chị út ngồi vào bàn.
Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi.
Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Tiếng máy của mình đã tắt.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Con sông trước mặt thật xanh và êm. Phải cạo râu đi nghe chưa.
Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Sao lại xé sách hở con. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?