Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Ngồi nghe giảng và chép bài. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Mà còn thua trắng về tài năng. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.
Tôi viết theo ông ta. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.
Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Mẹ vòng sang bên trái tôi. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người.
Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi.
Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Ta cũng được đi câu. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Em gọi mãi không dậy. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.