Nếu như điều bạn muốn là tốt, và cái chính là bạn tin tưởng vào nó, - đừng hoài nghi gì nữa, hãy hành động! Và không quan trọng là họ sẽ nói gì khi bỗng nhiên bạn gặp không may, bởi vì họkhông biết rằng mỗi một sự không may đều mang trong mình hạt giống của thành công vĩ đại. Ford bảo: Bất luận trường hợp nào các anh cũng phải làm bằng được. Nhưng muốn cũng chưa có nghĩa là có.
Giờ đây, khi chúng ta đã phân tích những nguyên tắc làm cho tiền tự chảy vào tay ta, chúng ta đương nhiên phải đặt cho mình câu hỏi sau: Tìm đâu ra khả năng phù hợp để áp dụng những nguyên tắc này? Tuyệt! Ta hãy xem nước Mỹ đã cho những người có nguyện vọng làm giàu - giàu to hay giàu tương đối - được những gì. Tôi nói lên thành tiếng. Thật tuyệt vời! Một tháng sau hãy đọc lại chương này một lần nữa, và bạn sẽ thấy rằng trí tuệ của mình được nâng cao hơn.
Nghi ngờ tính sáng suốt của quyết định quá cụ thể và lại khiêu khích đối với nhà vua này. Sở dĩ nhận thức tồn tại được là vì có những ý nghĩ nuôi dưỡng nó. Trí tuệ được kích thích bằng cảm xúc tính dục hoạt động sẽ hiệu qủa hơn nhiều so với khi cảm giác này ngủ yên hoặc nói chung là thiếu vắng.
Nếu một người Mỹ muốn đi đến một nơi nào đó, anh ta chẳng cần hộ chiếu, chẳng cần xin phép. Thất bại và sự qua đời trong cô đơn của ông tại đảo Saint Helen - kết quả trực tiếp của quyết định này. Các bạn hãy chú ý là tôi không phản đối và cũng không bênh vực một hệ thống kinh tế nào.
Hơn thế nữa, từ độ cao đó, con người không còn bị trói buộc bởi nhân tố tác động đến nhận thức lúc ban đầu, và hoàn toàn không phụ thuộc vào các vấn đề của cuộc sống hàng ngày. Thiếu sức mạnh ý chí. Có thể có cảm giác tồn tại một giám thị bí ẩn vô hình nào đó chuyên làm nhiệm vụ kiểm tra sức chiụ đựng của mọi người bằng cách đặt ra cho họ những vấn đề khó giải quyết.
Vậy là, bạn chuẩn bị điều khiển tiềm thức, để truyền cho nó mong muốn có tiền, thôi thúc nó vật chất hóa mong muốn này. Nếu bạn còn cần chứng minh rằng thời gian tốt nhất của con người bắt đầu sau độ tuổi bốn mươi, hãy đọc tiểu sử những người thành đạt nhất của nước Mỹ. Có lẽ vì thế mà ông Andrew Carneghi đã không áp đặt và không gán cho bí quyết một tên gọi riêng nào.
Đây là một quyết định nguy hiểm, bởi vì cứ thử nghĩ mà xem, nó đòi hỏi biết bao nhiêu lòng gan dạ và niềm tin. Cô y tá có mặt trong cuộc nói chuyện nhìn tôi thương hại. Không quan trọng là ngày hôm nay bạn ăn mặc như thế nào và có bao nhiêu tiền.
Nhiếu người trong số chúng ta tay trắng vẫn hoàn tay trắng cũng chỉ vì suốt đời chờ đợi: sẽ đến lúc ta bắt đầu làm công việc đáng giá. Chế ngự được điều ác nói trên phức tạp hơn nhiều, bởi vì nó đánh vào ý chí mà bạn thậm chí còn không nghi ngờ gì về sự tồn tại của nó, kể cả khi bạn ngủ lẫn lúc bạn thức. Như chúng tôi đã nói, năm mươi sáu người đàn ông ký tên vào bản Tuyên ngôn độc lập đã đặt vào ván bài sinh mạng của chính mình.
Lúc đó ông đã hơn sáu mươi tuổi và mọi người đều coi ông là một ông già. Bắt đầu đi - và bạn sẽ thấy ngay là mình đã nắm được những gì trong triết lý của chúng tôi. Nếu ông Shwab nói rằng một công ty nào đó đáng giá bao nhiêu đó thì nó đúng chừng đó, không hơn không kém.
Tại sao trước mi chưa ai nghĩ đến việc đó, mà nếu có nghĩ, sao chưa ai làm?ằ Hơn thế nữa, chúng nắm bắt được sự xung động của sợ hãi do con người thể hiện và có hành động tương ứng. Vì nếu không thế thì ông đã không phê phán thiên tài mà không cho người ta một cơ hội nào để thử.