Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.
Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Nhưng họ sống không bình thường. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Có người cười toe toét.
Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.
Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Không phải điệu cười chua chát.
Dùng cứt thì không hay lắm. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Bác là bác rất không hài lòng.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.