Bạn nên quên rằng nó là thơ hay, chỉ đọc vì truyện và những tư tưởng xã hội của nó thôi. Chính bạn là người tôi muốn khuyên đấy. Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ.
Nhưng bạn cũng không có thể tiêu non thời gian được. Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương. Mà thái độ của thầy là điều quan trọng nhất.
Bởi vì trí óc có thể làm việc khó khăn, liên tiếp mà không biết mệt như tay, chân. Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không. Vậy mà tôi sẽ khuyên hoài bạn thân và cả kẻ thù của tôi phải đọc thơ rồi mới đọc những thể loại văn khác.
Phải học tập một cái gì đó lâu dài. Bởi vì trí óc có thể làm việc khó khăn, liên tiếp mà không biết mệt như tay, chân. Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy.
Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi. Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn. Bạn biết rằng ít nhất cũng có được nửa giờ yên ổn.
Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết. Tuy nhiên nếu tôi sắp đặt lại cuộc đời thì tôi cũng sẽ làm như tôi đã làm, vì chỉ những người đã tận lực sống bảy ngày mỗi tuần trong một thời gian dài mới nhận được cả cái đẹp của cảnh nhàn nó cứ đều đều trở lại cuối mỗi tuần. Buổi tối bạn đọc một chương đi - thường ngắn lắm, không dài đâu - rồi sáng hôm sau tập trung tư tưởng vào chương ấy.
Bây giờ chúng ta kiểm điểm lại xem mỗi ngày để dành thì giờ được bao nhiêu. Điều quan trọng nhất là luôn nhận thấy luật nhân quả, nghĩa là thấy sự phát triển liên tiếp trong vũ trụ, nói một cách khác, là thấy luật biến hóa. Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ.
Bạn bảo tôi tính toán kỹ quá. Nó lớn tiếng khoa trương để bạn tin dùng nó; mới đầu, bạn không làm thoả mãn nó được, nó đòi hỏi nhiều hơn, nhiều hơn nữa; nó nóng nảy muốn dời núi lấp sông. Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động.
Khoảng một giờ sau, bạn mới cảm thấy có thể ngồi dậy và ăn một chút, rồi bạn ngồi dậy ăn. Một chương trình làm việc hàng ngày không phải là một tôn giáo. Nhưng, mặt khác, chương trình là một chương trình mà nếu không tôn trọng nó thì nó thành một trò chơi mất.
Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người. Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa. Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.