Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm.
Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Và có lẽ cả hướng thiện. Nhà văn nhắm mắt lại. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.
Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh.
Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.
Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì.
Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.
Đó gọi là biết chơi. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Hạn chế ra ngoài nữa. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.