Tôi đã mắc phải một lỗi không sao tha thứ được là đã chỉ cho một vị rất có danh và học rất rộng rằng ông ta lầm". Không phải tranh biện mà làm cho người ta tin được. Bà ấy: "Tôi quê quán ở Concord.
Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó. Chúng ta chỉ dùng một phần nhỏ những khả năng vật chất và tinh thần của chúng ta. Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa.
Nghĩa nó vô cùng và bạn sẽ thường gặp nó trong cuốn sách này. Một nhà chế thuốc giết chuột, phân phát cho những người mua buôn, một dụng cụ để bày hàng, trong đó có hai con chuột sống. Thuở thiếu thời, tôi ham mê tranh biện với anh tôi, với các bạn tôi.
Khi bạn muốn cho một thính giả tin theo bạn thì ngay từ đâu câu chuyện, bạn phải tránh đừng nêu lên những quan điểm mà bạn và người đó bất đồng ý. Nhưng lần này, tôi không nóng nảy: tôi suy nghĩ và định dùng một thuật khác. Nhiều người, mắc cái tật nói nhiều quá, khi muốn cho kẻ khác tin theo mình.
Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts. Ông Lyman Abbott hiểu ý, xé bài văn đã tốn nhiều công đó và chẳng cần soạn trước, ông đăng đàn thuyết giáo. Hoàng đế và Hoàng hậu có đủ điều kiện để cuộc lương duyên hoàn toàn theo lý tưởng: Sức mạnh, tiền bạc, quyền thế quang vinh, sắc đẹp, tình yêu.
Tôi không ngờ rằng ông nói chuyện vui vẻ như vậy. Mới rồi, sau một tiệc rượu, chủ nhà mời tôi đánh bài. Thiệt là tai hại! Anh phụ việc đó chẳng biết chút chi về khoa hầu bàn cả.
Ông nói có lý và tôi đã có dịp nhận rõ sự thực đó: Một hôm tôi gặp ở Nữu Ước 30 đứa nhỏ tàn tật, chống gậy hay nạng, lết bết leo lên những bực của một nhà ga lớn. Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Bà mẹ kiệt sức, chết.
"Các ông luôn trong một tuần lễ, lúc nào cũng mỉm cười, gặp ai cũng mỉm cười. Trong cột "Lợi", tôi biên mấy chữ này: "Phòng khiêu vũ sẽ trống" và tôi bàn miệng thêm: "Như vậy ông có thể sẽ cho mướn để khiêu vũ hay hội họp. hứa mùa sau sẽ đặt làm hai cái máy như vậy nữa.
Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao. Chính nhà tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của chúng tôi. Và tôi thấy rõ ràng những hội đó là cái "nghiện" của ông, là lẽ sống của đời ông.
- Nhiệt độ trong xưởng ư? Khoảng chừng 24 độ chứ gì? - Dạ, ông cộng 22 độ với 24 độ, ông sẽ được là 46 độ. Tôi rất ghét nói đi nói lại. Tôi ở Alger được đúng hai mươi bốn giờ đồng hồ.