Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Bịt tai lại, im lặng, là xong. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.
Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.
Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Chả biết đường nào mà lần.
- Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.
Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.
Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Mở tủ ra, thay quần áo.
Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Làm ơn nhanh nhanh cho. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.