Vừa về đến nhà, tôi treo bộ trang phục đó cẩn thận phía sau tủ đựng đồ, không ai được đụng đến cho đến ngày tôi trình bày bài thuyết trình. Một lần nữa, tôi nhìn vào danh thiếp của người buôn phụ tùng ô tô mà tôi vẫn cầm trong tay. Trừ khi đó là một vấn đề có thể gây nguy hại hoặc liên quan đến pháp luật, hãy áp dụng mánh khóe của những con khỉ thông minh.
Tại một trong những cuộc họp bàn tròn bất thường của công ty, Giám đốc Điều hành đã thông báo là Gunter sẵn sàng chỉ dẫn bất kỳ ai cần đào tạo thêm về hệ thống mới này. Thật khó từ chối nếu bạn cho anh ấy hoặc cô ấy lựa chọn khi nào. Bất kể khi nào bạn coi cách nhìn đó là phù hợp cho dù bạn đang đánh giá về một ý kiến, một đề xuất kinh doanh hoặc về một người hãy sử dụng cách nhìn chăm chú.
Kế hoạch muộn hơn một chút theo đúng phong cách của các buổi họp và do đó đã làm tôi cảm thấy bớt khó chịu, tôi đến chỗ cô lễ tân, lúc đó theo đồng hồ của tôi là 3h45, và rung chuông. 30, và tôi đưa cho anh một kịch bản để đọc. Khi Tony nhẹ nhàng chạm vào tay người phụ nữ đó, tôi quay chiếc ghế của mình đi.
Hỡi những người bạn và những người đang yêu nhau, các bạn có thể sử dụng Mẹo nhỏ tương tự. Hãy nháy mắt khi bạn gợi ý Nhưng lần khác… Nếu những người không liên quan đọc thư cũ của bạn, cô ấy có thể đánh giá bạn không làm đúng công việc được giao.
Hoàn toàn không phải vì họ không thông minh. Người bạn kia thì viết, Ước gì bạn ở đây, điều mà cô ấy rõ ràng là không ước. Hãy suy nghĩ trong giây lát về một cái ôm chân thật.
Hãy đối diện với sự việc. Hơn nữa, họ có lẽ không muốn ngồi ở ghế đi văng vì khi đứng lên giống như một trận chiến. Hãy nghe bài nói chuyện trên ti vi trong chương trình chính trị sáng Chủ nhật hàng tuần và hãy đếm số lần các chính trị gia sử dụng mẹo đó!
Khi xem đĩa DVD với một người bạn, thỉnh thoảng hãy rời mắt khỏi màn hình và lén nhìn mặt của người ấy. Nhưng anh ta đã ở đây được vài tiếng rồi. Vậy tại sao những người thành đạt lại phản ứng một cách đầy tiêu cực với Chúc một ngày tốt lành? Tôi suy nghĩ về câu hỏi mang tính xã hội học sâu sắc này.
Manchester ư? Manchester ư? Nghe thì có vẻ như ai cũng biết anh chàng công tử bột đáng kính này là ai. Cô chỉ cười và nói, Leil ạ, tôi đã lớn lên ở đây. Dường như chẳng có điểm gì khác nhau giữa họ.
Cách đây vài năm, tôi đã gặp một người đàn ông mà tôi nghĩ là có lẽ thuộc về tôi. Khi các nhà khảo cổ học quay trở lại những năm 1950, họ sẽ thấy máy hát tự động để trên bàn, chai nước khoảng xenxe của Clarabelle từ Howdy Dowdy Show, một chiếc máy ảnh Brownie, một ti vi đen trắng màn hình rộng mười inch, một vài đĩa hát 45 rpm, và xác ướp một người đàn ông Fuller Brush. Thậm chí với vốn tiếng Ý vô cùng bập bẹ của tôi, tôi cũng hiểu anh ta đang nói, Tôi nói rất chậm với những người nước ngoài.
Thật là tài tình, Sal. Và anh là người hoàn hảo với vai trò đó. Liếc nhìn, tôi thấy ông vẫn đang cầm tấm danh thiếp của tôi bằng cả hai tay.